Tập truyện ngắn "Bãi vàng, đá quý, trầm hương" (NXB Trẻ) của người sáng tác Nguyễn Trí là một trong 4 thành tựu được trao giải thưởng của Hội nhà văn vn năm 2013. Quyển sách vừa được tái bạn dạng này chuyển cài đặt những mẩu truyện từ trải nghiệm thực tiễn của tác giả, đưa fan đọc bước vào một trong những đời sống khốc liệt của những người buộc phải đánh đổi sinh mạng, máu với nước mắt để có vàng, đá quý với trầm hương.

Bạn đang xem: Bãi vàng đá quý trầm hương

Nguyễn Trí (sinh năm 1956) gồm một cuộc sống lạ lùng: ông đào vàng, đá quý, khai thác trầm hương, chặt củi đốt than cùng dạy Anh văn. Lối viết của ông đậm màu văn nói, nhưng bao gồm đầu- cuối, lớp lang, trình tự. "Bãi vàng, đá quý, trầm hương" được dẫn dắt bằng ngôn từ kể chuyện và giải pháp nhập đề lôi cuốn. Tác giả như đang trao đổi, truyện trò với bạn đọc bởi những câu hỏi- đáp, nhân vật với người đọc như đang đối thoại. Bí quyết viết phóng khoáng cộng với ngôn từ đặc sắc đã hình thành cái chất riêng cho tập truyện.

*

Trong 16 truyện ngắn, bao gồm phân nửa là những mẩu chuyện về nghề đào vàng, khai thác đá quý và trầm hương. Đây cũng là phần hấp dẫn nhất thỏa trí tò mò của tín đồ đọc về hầu hết nghề nguy nan và một trái đất khác với đời thường. Cho dù biết trước rằng toàn cảnh của sản phẩm là đều nơi "rừng thiêng, nước độc", nhân đồ gia dụng giang hồ tứ chiếng, nhưng mọi trang viết của Nguyễn Trí vẫn làm người gọi rùng mình bởi sự è trụi, khốc liệt. Đôi lúc, gọi truyện mà cứ ngỡ đã đọc phóng sự khảo sát của báo chí bởi vì nó quá chân thực, quá vắt thể. Từ bí quyết đào vàng, giải pháp nhận mặt đá quý, biện pháp phân biệt trầm hương cho đến cách ăn chia, bí quyết gian lận, hay phần nhiều vụ tai nạn, tranh giành, sàng lọc đẫm máu phần đa được miêu tả chi tiết. Trong hóa học phóng sự ấy vẫn có chất đái thuyết nên mẩu truyện vừa đời thực, vừa cuốn hút nhờ phương pháp xây dựng nhân vật. Sát bên những tay anh chị em khét tiếng, phần đa gái chào bán hoa sống kiếp phù du, phần lớn kẻ chăn dắt, hồ hết tên gian thương; vẫn có những "anh hùng Lương sơn Bạc" chế tạo ra dựng nổi tiếng bằng khả năng và sự bản lĩnh như Thành trong "Bãi vàng", Minh Tàn vào "Giã trường đoản cú vàng", Thu râu kẽm trong "Đá quý" thiết yếu những nhân thứ này mang đến sự cân bằng cho tác phẩm. Một trong những đâm chém, lọc lừa, gian sảo thì một hành động nghĩa hiệp, một cách cư xử tử tế, một sự bao dung bỗng khiến cuộc sống ý nghĩa và ấm cúng hơn. Đó là lúc Minh Tàn tiến công cược với số phận, vào ninh bị sập đưa xác của người rủi ro xấu ra ngoài; là lúc Thu Râu kẽm và các thành viên trong team tha thứ cho kẻ đã đánh tráo viên đá quý và giúp đỡ gia đình hắn qua cơn hoán vị nạn…

Trong "Bãi vàng, đá quý, trầm hương", quanh đó luật rừng, biện pháp giang hồ thì "luật nhân quả" cũng có thể có uy lực ko kém. 1 loạt những kẻ ác tuy không bị lao lý trừng trị nhưng mà đều yêu cầu trả giá bán cho những việc mà người ta đã làm. Điển hình độc nhất là mái ấm gia đình Bảy biển khơi trong truyện "Tiền rừng". Họ không chỉ là khai thác rừng đến trơ trụi nhưng còn bóc lột sức lực và ăn uống chặn tiền bạc nhân công đến tận cùng. Cuối cùng, "của thiên trả địa", hồ hết thành viên trong mái ấm gia đình lần lượt bị trái báo, người bị luật pháp trừng trị, người bị tai nạn, kẻ tán gia bại sản…

Không chỉ viết mọi gì bản thân có, đầy đủ điều đã từng có lần trải; Nguyễn Trí còn khiến cho người đọc bất ngờ khi khai thác các đề bài xã hội, tốt nhất là về số phận rất nhiều người thiếu phụ bất hạnh. Các truyện: "Nín im khóc, "Trại viên cũ quay trở về đông lắm", "Đoạn trường" là mắt nhìn nhân văn về phần đa kiếp má đào phận bạc. Các truyện này được viết mềm mại hơn, bao gồm tình hơn, đóng góp phần làm yêu cầu sự đa dạng và phong phú và rực rỡ của tập truyện "Bãi vàng, đá quý, trầm hương".

Tôi đang tự giải quyết và xử lý cái bi hùng bằng rượu, tự hủy diệt mình. Năm 1975, lúc đó tôi còn trẻ em lắm, new 19 tuổi.” – nhà văn Nguyễn Trí bộc bạch.

Tác Phẩm

Bãi vàng, đá quý, trầm hương” – thành công đầu tay trong phòng văn Nguyễn Trí bất thần giành được giải thưởng Hội công ty văn 2013 cùng với số phiếu bầu chọn tuyệt đối. Văn phong không chút cất cánh bướm, chịu ảnh hưởng mạnh của ngôn từ và cách ăn uống nói bộc trực của tín đồ dân nam Bộ. Chất liệu chính của tập truyện là 99% sự thật: thân phận những người con buôn bán mạng xa quê nhập vai thành giang hồ tứ chiếng, tìm về nơi rừng thiêng nước độc, kiếm manh áo, miếng cơm, ấp ủ giấc mộng thay đổi đời.

Chúng tôi có cuộc chuyện trò với bên văn Nguyễn Trí, nhằm tìm làm rõ hơn về người lũ ông từng là 1 trong những cậu bé xíu ham đọc sách, về sau trở thành mộttrầm phu, nhận thấy gần trọn cuộc đời.


*
Nhà văn Nguyễn Trí – giành giải thưởng Hội đơn vị văn 2013 cùng với tập truyện ngắn đầu tay “Bãi vàng, đá quý, trầm hương

Nội dung hoàn toàn không giống như ai

Ông nói vẫn viết 200 truyện ngắn cùng 2 tè thuyết chỉ trong khoảng 3 năm trở về đây. Phần đông chúng hầu hết kể về quãng giữa của cuộc đời khi ông mưu sinh bằng nhiều nghề: dạy dỗ học, làm đồ tể, khai quật vàng, đá quý, trầm hương, chạy xe ôm, cung cấp vé số, chở xà bần, chặt củi đốt than…. Vậy thời thơ dại của ông đã diễn ra như thay nào?

– Tôi ra đời ở Bình Định, tuy nhiên tuổi thơ lại nằm tuốt trên Tân Cảnh (Tây Nguyên). Ba tôi là fan Quảng Bình, năm 1945 ông đi lính cho vua Bảo Đại, qua thời Bảo Đại đến thời Ngô Đình Diệm. Năm 1956 ông được yêu mong lên Tây Nguyên sở hữu theo cả gia đình, thời điểm đó bà bầu mới sinh tôi được một tuần. Từ năm 1966 mang lại năm 1977 gia đình tôi lại quay trở lại Bình Định. Nguyên cả một thời kì Mậu Thân, tuổi trẻ con của tôi phía trong vùng chiến lược, mặc dù tôi không đi lính.

Trong bố biến cố phệ của lịch sử: năm 1968, 1972, 1975, tôi đều phía bên trong vùng bão lửa. Ở ngoài tp hà nội thì bom lửa, ở chỗ shop chúng tôi máy cất cánh cũng bay ngang qua đầu. Xúc cảm kinh lớn lắm.

Có câu hỏi trên vị tôi rất không thể tinh được với tác phẩm. Là một trong những người dạt dẹo khắp vùng và lao động thuộc cấp cực nhọc, nhưng phần nhiều trang viết của ông lại để lộ về một người từng đọc rất nhiều sách, nhớ các câu văn câu vè.

– xa xưa năm 1975, tuổi con trẻ của tụi tôi đâu tất cả gì đâu ko kể cây lũ guitar với sách? Chỉ tất cả sách thôi, không có thứ gì khác. Ti-vi là một trong thứ sệt sản. Tôi biết xem sách từ siêu sớm, nhớ và thuộc các đoạn văn, thậm chí còn đến bây chừ vẫn rất có thể đọc trực thuộc lòng ko trừ một lốt phẩy. Ông trời cũng thương, cho bạn một trí nhớ kha khá tốt.

Đọc và nhớ những tác phẩm của rất nhiều nhà văn Việt Nam, ông thấy họ tất cả điểm gì chung?

– các nhà văn miền bắc bộ có hóa học trí tuệ siêu riêng, mỗi người đàn họ lại có một điểm độc đáo. Công ty văn miền Nam, đặc biệt là nhà văn miền Tây rất nổi lên trong thời gian gần đây. Khinh suất tôi nhận thấy, hoàn toàn có thể do văn hóa truyền thống miền sông nước cần giọng văn của họ từa tựa nhau, không tồn tại đứng chủ quyền riêng rõ nét như ở xung quanh phía Bắc. Giả dụ ta đem khoảng chừng 5 truyện để cạnh nhau, thì hoàn toàn có thể thấy hết sức chung. Tôi cũng không nghĩ các về phong cách riêng của mình, nhưng là câu chữ truyện thì sẽ hoàn toàn không như thể của ai.


*
Nguyễn Trí cùng với tác phẩm bãi vàng, đá quý, trầm hương.

Bi kịch bước đầu từ cô đơn, lạc lõng

Bi kịch của cuộc sống ông, việc ban đầu một cuộc sống thăng trầm vất vả là từ lúc nào, và vày đâu?

– Sau giải phóng. Đời sống nỗ lực đổi, một thành phần người miền nam bộ lúc ấy có cảm xúc mình không thuộc về cùng không được đồng ý trong xã hội mới. Nỗi buồn phiền và lạc lõng khiến rất nhiều người trở yêu cầu bê tha, thất chí. Tôi đã tự giải quyết và xử lý cái bi tráng bằng rượu, tự phá hủy mình. Năm 1975, thời điểm đó tôi còn trẻ lắm, mới 19 tuổi. Chúng ta nghĩ coi, hiện giờ một đứa trẻ mà lại bị bố mẹ la rầy, bị đơn vị trường mắng mỏ… nó cũng sinh ra tiêu cực, làm những điều không phải.

Cũng may sau giải phóng không có ma túy chứ hồi đó tôi cũng bị bằng hữu lôi kéo rủ rê, cũng biết chơi. Người ta triệt tiêu tận tường lắm. Nhờ không tồn tại nên cũng bỏ được.

Nhiều năm về sau tôi lấy vợ, có mái ấm gia đình rồi nên bước đầu bôn ba theo gần như nghề nhưng mình cho là có công dụng giàu siêu cao. Trường đúng theo tôi cũng chính là cá biệt, chứ có không ít người hổng dám đâu. Lên rừng, đi địu, chuyện chết là chuyện bình thường.

Ông dạt dẹo tìm vàng, tìm kiếm trầm (và kỳ nam) do vậy do phiên bản tính ưu phiêu lưu, hay vì buộc phải tiền?

– bất cứ nghề như thế nào tôi đã có tác dụng đều mang tính chất chất phiêu lưu. Nhưng thực tế tôi không cố ý nhận ra như. Tôi đi thống trị yếu mang tiền nuôi một thai đoàn thê tử: 1 vợ và 4 đứa con. Tôi cần tiền lo mang lại gia đình, vày trách nhiệm. Trong thời kì gian cạnh tranh nhất, loại gì có tiền là tôi làm.

Tôi nói thiệt người bà xã của tôi khổ bởi vì tôi lắm. Hồi trẻ em cô ta đẹp nhất gái, cô ta là ý thức yêu và mong muốn của cả gia đình. Chiếc thưở xăng dầu còn yêu cầu phân phối, tôi không có đôi dép cơ mà mang thì cô ấy tất cả cán cỗ đi xe 67 đến tán tỉnh. Tôi lúc đó ở khu vực miền trung đi lên Đà Lạt, nhà cô ấy sống vùng trọng yếu Tùng Nghĩa – quần thể nông nghiệp giỏi lắm. Cô ấy yêu tôi, bỏ nhà theo tôi. Tôi đi rừng, toàn vấp đề xuất bệnh tật cần cô ấy phải hy sinh nhiều lắm nhằm cứu bệnh dịch cho tôi.

Phải nói rằng mang lại đến bây giờ tôi thành thật nhớ ơn và không dám phản bội cô ấy. Phải tôi chừng mực đâu ra đó rõ ràng. Với lại, cuộc sống của tôi tìm miếng cơm trắng manh áo nó khó lắm, nên đâu có bao giờ dám đổ tiền ra cài đặt phở (cười).

Sách là đặc điểm nhất cuộc đời tôi

Ông bao gồm kể chuyện về người con trai lớn cũng trở thành nghiện. Nguyên nhân ông đã từng có lần trải qua chuyện kia thời con trẻ rồi mà không thể giúp anh ấy?

– Trời ơi, thời buổi hiện nay tôi nói thiệt là không kiểm soát nổi. Phiên bản thân tôi đã từng trải rồi cơ mà thằng nhỏ vấp vô đành chịu bó tay. Tôi đã từng có lần cai sống cho nó, xích tay chân này lại chứ cai gồm thuốc thì nói làm gì. Cũng dòng kiểu dân đùa không sợ mưa rơi đó. Ngồi vào bàn nhậu có rượu vô, bốc lên, có một đứa thôi là kéo đứa khác nghiện liền. Nghịch một lần, tới lần sản phẩm hai coi như cuộc sống bị diệt diệt.

Tôi cũng viết một truyện về nó “Không còn nước mắt” – cái cảnh người thân phụ nhìn nhỏ mình bị ma túy hủy hoại, nhưng bắt buộc làm bí quyết nào. Vào đời tôi, tất cả 2 chuyện từ hào nhất, đó là vứt được rượu và quăng quật được thuốc lá, chứ phần thưởng văn học cũng không phải là điều từ bỏ hào độc nhất đâu.

Cái lắp thêm ma túy, thời của tôi đầu tiên là không có mà chơi, sản phẩm công nghệ hai là vì trọng trách gia đình, trang bị ba là vì đam mê xem sách – mình thích thú quá cần mình không nghĩ tới. Chứ tuổi trẻ hiện nay hầu như chúng không có gì để kim chỉ nan tương lai, cần đâm ra ngán nản, và nạm là tới đâu thì tới. Thằng nhỏ tôi gồm 2 người con đẹp như thiên thần, thế mà nó đi trại về chỉ ôm bé được vài ba bữa, rồi lại theo tiếng call của ma túy.

Trong cuộc sống mình, ông vẫn liên tục đọc sách?

– Sách là điểm lưu ý nhất của cuộc sống tôi. Sách là quan yếu thiếu. Bên tôi tất cả Lenin toàn tập, phố nguyễn trãi toàn tập, Nguyễn Du… tôi đọc như là nhu yếu để sống. Lúc đi làm lồ ô, tôi đi thuê, đi mượn từng 2-3 chục cuốn một, mang theo bên mình dăm bữa nửa tháng, lại sở hữu xuống trả fan ta. Tất cả đọc “Quán rượu” của Émile Zola chưa? “Tội ác cùng trừng phạt” của Dostoevsky? tốt lắm…

Ông có bao giờ bị mâu thuẫn không? lúc một quãng thời gian lao cồn cực nhọc, đào hầm mang vàng, nhưng mà lại là một trong những người gọi sách…?

– Không. (cười) Tôi cho chính là chuyện bình thường.

Xem thêm: Cổng Đào Tạo Trực Tuyến Của Trường Đh Luật Tp Hcm Năm 2023, Trường Đại Học Luật Tp

Có điều gì ông hy vọng làm lại trong cuộc đời mình?

– ví như được, thì khoảng thời hạn sống ở sài thành những năm 2000 tôi sẽ không chọn. Chủ yếu khoảng thời hạn sống ở tp sài thành làm đứa đàn ông của tôi bị nghiện.